Chúc mừng sinh nhật thành viên CLB - Tháng 01/2010

8/2 : Chúc mừng sinh nhật cô Việt Ngân - Cty TNHH XD TiLa.
---------------------------------------------------------------

Thứ Tư, ngày 19 tháng 10 năm 2011

Building A Better Body One Brick At A Time


The quest to develop a stunningly fit, lean and attractive body is a long, slow journey. It's not something you achieve overnight by popping a few pills or strapping an electric gizmo to your belly.

Which reminds me, did you know that by the time the FTC finally blew the whistle on the electronic ab belt scam, the makers of those "ab zappers" had swindled over $100 million dollars from unsuspecting consumers? Fortunately, some of those companies had to pay it back, and then some! The FTC charged three companies - Fast Abs, Ab Tronic and Ab Energizer - with false advertising and deceptive warranty practices for these "ABSurd" products.

But I digress… back to what I was saying about the journey to a better body...

Last week I looked out my window, and where there was once nothing but a dirt-filled empty lot, there stood a sprawling six story brick condo complex. If someone looked at this massive completed structure for the first time, they might not be impressed. However, since I observed the entire construction process unfold from my living room window, I was impressed - amazed even - at what goes into erecting this kind of structure.

I remember watching the crew humming around diligently every day like busy bees, laying one brick after another. From one day to the next, it didn't seem like much changed. But slowly, over a period of a year and a half, I watched the building gradually morph into the finished product.

When you look at someone with an incredible body as a finished product, you often tend to dismiss the long, arduous journey and hard work it took to build that body. Unless you were side by side with that person in the gym (and in the kitchen), observing the work involved, it's easy to attribute such a chiseled physique to genetics or give credit to a supplement (they just took product XYZ and voila - overnight abs). What you don't see or appreciate are all the months and years of sweat and hard work.

 

CLICK HERE TO PURCHASE

Getting in shape is a lot like a construction project. First, there must be a picture in the mind. Then the vision goes onto paper as a blueprint. It takes months just to lay the foundation. More months of work will follow. On a daily basis, it doesn't seem like much is happening. You look in the mirror and appear, for the most part, the same as you did yesterday. But sure enough, the small improvements are slowly accumulating like compounding interest in the bank. One day, you look in the mirror and "suddenly," your blueprint has become reality.

The body of a fitness pro or bodybuilding champion is no more likely to be built overnight than a high rise is to be built overnight. It's not physically possible. Accepting the idea that any type of pill, powder, drug, supplement or machine of any kind will make it happen sooner is pure folly. You can't force it.

Growth and development of any kind always requires a gestation period. For a baby, it's nine months. For corn, I believe it's about three months. If you were an expectant mother, would you want to hurry the process? Could any new development in nutrition or medical science speed up this wonderful miracle even one iota? If you were a farmer, would you try to harvest your crop before it was ripe? Would you dig up your seeds to see if anything was growing down there?

The answers are obvious. If only we would adopt the same patient, nurturing "mother's" or "farmer's mindset" towards getting in shape, then no one would waste their money on "fast abs" or "exercise in a bottle" or any such silliness ever again. We would understand that one must sow first, then reap the harvest, but that you can't sow and reap in the same season.

If you ever get frustrated with your rate of progress (and who doesn't), just remember; success is always guaranteed to the persistent. Nothing in the world can stop someone who knows what they want and is willing to continue paying the price until they get it. It just takes time.

Become the architect and builder of your own dream body. You WILL build the body you want eventually if you're patient enough and you refuse to quit. And set your goals HIGH! Create a fantastic blueprint. Michelangelo said, "The greatest danger is not that we set our goals too high and miss them, the greatest danger is that we set our goals too low and we reach them."

Envision a castle - a veritable Taj Mahal of a body! There's nothing wrong with building castles in the sky, as long as you patiently work at putting the foundations underneath them. There are very few unrealistic goals; only goals with unrealistic deadlines. So keep laying those "bricks" - every day - one at a time - and sure enough, eventually, you'll build yourself a palace.

 

CLICK HERE TO PURCHASE

 

 

Thứ Sáu, ngày 07 tháng 5 năm 2010

Đố Bộ trưởng nào dám từ chức và một kẻ lắm mưu...

Đố Bộ trưởng nào dám từ chức và một kẻ lắm mưu...
Tác giả: TRỰC NGÔN
Bài đã được xuất bản.: 07/05/2010 08:11 GMT+7
(Tuanvietnam.net)
Một cháu bé bị hành hạ dã man như thời trung cổ, một công ty đầu độc cả dòng sông, làm hàng nghìn nông dân điêu đứng vẫn nhởn nhơ, một Hoàng thành ngang nhiên bị phá ủi làm đường trong khi người ta đổ tiền tỷ để kỉ niệm nghìn năm Thăng Long. Phát ngôn Hành động tuần này cho thấy lời cảnh báo tột cùng về sự xuống cấp của đạo đức xã hội.
Phép logic học về những tội ác
Nhìn hình ảnh cháu Hào Anh (14 tuổi) bị vợ chồng ông bà chủ (gọi bằng cậu mợ) trang trại tôm sú giống ở xã Ngọc Chánh, huyện Đầm Dơi (Cà Mau) dùng kìm bấm vào môi, bẻ răng, dùng bàn là nóng chà lên da thịt... trong một thời gian dài không ai không cảm thấy rùng mình kinh hãi.
Việc hành hạ những đứa trẻ một cách man rợ như thời trung cổ trong xã hội chúng ta không hề thuyên giảm. Nếu xét một cách logic trong việc giáo dục con người thì với lý trí người ta sẽ thấy những chuyện man rợ ấy chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Nếu chúng ta xâu chuỗi những vấn đề về sự suy đồi nhân cách thì chúng ta sẽ thấy tội ác không hiện ra ở nơi này thì sẽ hiện ra ở nơi khác, không hiện ra trong hình thức này thì hiện ra trong hình thức khác. Tội ác của vợ chồng ông chủ trang trại tôm sú giống cho thấy hai điều : Một, sự độc ác đã công khai như thách thức với xã hội. Hai, sự coi thường luật pháp và những giá trị sống.
Khi người ta ngang nhiên tàn phá thiên nhiên, giết hại nuông thú ngay trước cửa chùa, chen lấn cãi cọ nhau trên đường, tranh giành bổng lộc, ức hiếp lẫn nhau, khi người ta nhìn thấy những kẻ móc túi trên một chuyến xe nhưng giả vờ quay mặt đi, giả vờ quay mặt đi để không nhường chỗ cho một người lớn tuổi hay một phụ nữ có thai, khi người ta ngang nhiên xâm lấn đến các di tích văn hoá, lịch sử bởi lợi ích vật chất, khi người ta trắng trợn đục khoét tài sản của tập thể, khi một thầy hiệu trưởng mua dâm học sinh đã xin trút bỏ y phục trước toà để chứng minh mình không có khả năng tình dục hòng chạy tội thì đức hạnh của con người đã nát như bùn.
Nhưng trước tội ác ở mức độ man rợ ấy, chúng ta thật may đã không rơi xuống đáy của sự tuyệt vọng nếu chúng ta không được thấy sự lên tiếng của những người dân ở xã Ngọc Chánh. Cho dù sự lên tiếng này không tỉ lệ thuận với những hành động phi văn hoá và phi nhân tính đang diễn ra.


Nếu chúng ta xâu chuỗi những vấn đề về sự suy đồi nhân cách thì chúng ta sẽ thấy tội ác không hiện ra ở nơi này thì sẽ hiện ra ở nơi khác, không hiện ra trong hình thức này thì hiện ra trong hình thức khác. Ảnh VTC
Các cơ quan chức năng đã vào cuộc và sẽ xử lý hai vợ chồng ông chủ trang trại tôm giống kia. Nhưng những hành động phi nhân tính một cách công khai như vậy đã xẩy ra trong xã hội từ lâu cho dù có những vụ đã bị pháp luật xử lý, nhưng "thông điệp đen" từ những hành động phi nhân tính đó vẫn chưa thực sự được đặt lên bàn những người có trách nhiệm với xã hội. Bởi chúng ta vẫn chưa nhìn thấy một chiến lược giáo dục nhân tính cho con người. Nó cho thấy những hành động phi nhân tính ấy xẩy ra như chuyện một cái cây tự nhiên đổ. Người ta dọn cái cây đổ ấy xong là quên ngay chuyện đó.
Mọi chuyện trong những gia đình, trong những khu phố, trong mỗi ngôi trường, trong mỗi công sở...vẫn "bình chân như vại". Cũng có những nỗi lo được cập nhật và những giải pháp nào đó được đưa ra nhưng đó chỉ là những nỗi lo chủ yếu về giá hàng hoá, giá vàng, đô la, giá căn hộ cao cấp, về những ngày nghỉ dài sẽ du lịch ở đâu...mà không thấy nỗi lo về đạo đức xã hội đang xuống cấp một cách trầm trọng.
Chẳng lẽ chúng ta chỉ trông chờ vào sự an ủi như một tia hy vọng mong manh về đạo đức xã hội qua một vài người thi thoảng loé lên như sao đổi ngôi hay sao ?
Tôi là một kẻ lắm mưu mẹo
Cho dù không muốn nhắc lại bởi xấu hổ và đau lòng thì tôi vẫn phải nhắc rằng : theo báo chí mấy năm vừa rồi đưa tin, Việt Nam là một trong những nước tham nhũng nhất thế giới. Thế nhưng, số vụ tham nhũng được phát hiện lại không nhiều, chủ yếu là "tham nhũng vặt", "cá to lọt lưới" như nhận định trong một báo cáo của cơ quan chức năng công bố tại Hội nghị Đối thoại về Phòng chống tham nhũng năm 2008. Kết quả đó có phải là do chuyên môn của các cơ quan chống tham nhũng kém hay do các cơ quan đó không dám làm gì mạnh tay ?
Tuần này, một tin vừa vui vừa ngờ trên Báo Tuổi Trẻ về việc tới đây các cán bộ công chức phải có nghĩa vụ giải trình tài sản của mình và từng bước công khai tài sản và có những quy định xử lý đối với tài sản không giải trình được.
Về việc này, cho dù tôi có nói gì dưới đây chăng nữa thì hầu hết mọi người cũng sẽ hình dung ra chuyện đó nó sẽ như thế nào. Cái tin nói trên vui vì nếu chúng ta làm đúng với những gì chúng ta nói thì công cuộc chống tham nhũng mới thực sự có kết quả và có ý nghĩa. Và cái tin nói trên mang lại cho người dân nỗi băn khoăn bởi họ khó tin việc đó được thực thi một cách cương quyết khi chúng ta đã làm việc đó một hai lần và ở đâu đó nhưng hiệu quả chưa được bao nhiêu.
Nhưng sau niềm vui và cả nỗi nghi ngờ kia thì người dân hỏi nhau : vậy những cán bộ nào, công chức nào sẽ là những người kê khai tài sản đầu tiên. Hỏi thế mà cũng hỏi. Đương nhiên phải là các cán bộ từ cao xuống thấp chứ. Nếu một Bộ kê khai tài sản thì ngài Bộ trưởng phải gương mẫu kê khai đầu tiên. Rồi đến các Thứ trưởng. Sau đó là cán bộ cấp Vụ rồi cuối cùng các các cán bộ, công chức không chức quyền.
Nhưng cách làm cũng phải kỹ lưỡng và đầy đủ. Một ngài Bộ trưởng kê khai tài sản thì không chỉ mình ngài kê khai mà vợ ngài, các con ngài và thậm chí các cháu ngài. Tôi nói vậy bởi thực tế và cũng bởi từ bụng ta suy ra bụng người. Vì nếu tôi là Bộ trưởng mà có nhiều tài sản thì tôi sẽ cho vợ tôi đứng tên, cho con tôi đứng tên, rồi con rể tôi hay con dâu tôi nữa. Hơn thế, tôi sẽ gửi tiền vào nhiều ngân hàng khác nhau. Rồi tôi mua bất động sản nhưng cho thuê hoặc dưới một hình thức khác. Nói chung là tôi như thế thôi nhưng tôi rất lắm mưu lắm mẹo.
Tất nhiên trong việc kê khai tài sản này tôi lo lắng hay tôi kê gối cao mà ngủ ngon còn phụ thuộc vào những ai đứng ra giám sát việc chúng tôi kê khai tài sản nữa chứ. Nếu các cơ quan chức năng làm đúng thì tôi cũng khó mà thoát được. Hoặc trong các cơ quan chức năng của Nhà nước mà lại có những đại diện có nghiệp vụ và có lương tâm thì cũng gay go đây.
Còn nếu chúng ta thực sự vì sự trong sạch của cán bộ công chức thì chúng ta phát động phong trào quần chúng phát hiện tài sản của những ông bà cán bộ tham ô, tham nhũng giống như chúng ta từng phát động phong trào vì an ninh tổ quốc trước kia thì đố kẻ tham nhũng nào thoát được.
Nhưng tôi phải thành thật trước mọi người là tôi khó tin vào kết quả của việc kê khai tài sản này lắm. Vì vậy, tôi tha thiết đề nghị các cơ quan chức năng hãy làm cho người dân tin đó là một cuộc đấu tranh chống tham nhũng thật sự mà tôi là một người dân trong nhân dân cần lao ấy. Và những người kê khai tài sản trước tiên, theo tôi, nên là những ngài Bộ trưởng và những tổ chức giám sát việc kê khai tài sản phải có đại diện của người dân một cách thực sự.

Đố ngài Bộ trưởng nào dám từ chức đấy!
Trong chương trình thời sự của VTV1 tối qua ( 6/5) có tin về vụ thu hoạch mía của Cuba thất thu. Lý do là thời tiết khắc nghiệt và một số lý do chủ quan khác nữa. Và với chỉ một vụ mía thất thu, Ngài Bộ trưởng Bộ mía đường Cuba đã xin từ chức.
Nghe vậy mà lòng đầy cảm xúc lẫn lộn. Từ bên này trái đất, lòng tôi hướng về Cuba và tỏ lòng ngưỡng mộ ngài Bộ trưởng. Và "trông người lại ngẫm đến ta". Biết bao giờ ở nước Việt Nam này có một ngài Bộ trưởng đứng lên xin từ chức nhỉ ? Tôi xúc động và đầy suy tư nói với mấy người bạn, thì một người trề môi nói : " Có mà đến mùa quýt. Ông đúng là thằng viển vông". Rồi ông bạn ngửa cổ ngâm một câu ca : " Bao giờ chạch đẻ ngọn đa/ Sao đẻ dưới nước thì Bộ trưởng nước ta từ ...chức".
Nghe ông bạn tôi ngâm nga, lòng tôi cũng thấy tưng tức, bèn hỏi : Ông chỉ cho mọi người xem ở nước ta ngài Bộ trưởng nào đáng từ chức không ? Tôi cam đoan là nếu ngài Bộ trưởng nào đó ở nước ta mà mắc lỗi ở mức độ như ngài Bộ trưởng Bộ mía đường Cuba thì chắc họ cũng xin từ chức. Còn nếu ông cứ khăng khăng ở nước ta cũng có vài ngài Bộ trưởng đáng từ chức và nên từ chức thì xin rà soát thử xem.
Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo ư ? Làm gì đã đến mức ấy tuy ở Bộ này học sinh thì quay cóp, đánh thầy, chửi cô, thầy thì gạ tình lấy điểm, mua dâm học trò, cô thì bắt trò liếm ghế mà không liếm ghế thì tát cho vẹo hàm, kết quả thi tốt nghiệp một cách thực sự thì than ôi tệ hại vô cùng...
Bộ trưởng Bộ Y tế ư? Cũng làm gì đến nỗi ấy tuy rằng bác sỹ thì ăn tiền bệnh nhân, bác sỹ thì lĩnh lương trong bệnh viên nhưng mở phòng mạch ở ngoài bệnh viện, thuốc thì tăng giá vù vù mà không quản lý được, bệnh viện thì bẩn thỉu, ba bốn bệnh nhân nằm chung một giường...
Vậy thì Bộ trưởng Bộ xây dựng ư ? Càng không đến mức ấy tuy rằng Bộ này xây nhà thì sai quy định để đến khi cháy thì chẳng biết làm thế nào, cầu hàng ngàn tỷ xây xong thì nứt, đường hàng ngàn tỉ làm xong thì lún, công trình thì tô trát bên ngoài nhưng vòng tay rút ruột bên trong...
Có lẽ mấy ông Bộ trưởng của nước người như nước Cuba anh em kia chắc sai xót trầm trọng lắm mới đệ đơn từ chức. Mà có lẽ, làm Bộ trưởng ở nước ngoài nó khác làm Bộ trưởng nước mình.
Không phải là cứu dân đen mà là bảo vệ chủ quyền quốc gia


Chuyện ngay ở trong nước mình mà không làm được thì hỏi chuyện ngoài xa kia thì làm thế nào ? Ảnh VNN
Có thể ví vụ Vedan thải chất độc giết chết sông Thị Vải có thể gọi là " vụ đầu độc" công khai và lớn nhất từ trước đến nay đã bị bắt quả tang. Người dân đã khởi kiện Công ty Vedan bồi thường thiệt hại. Nhưng thời gian cứ thế trôi đi mà kẻ đầu độc vẫn phởn phơ.
" Vụ đầu độc " công khai này đã xẩy ra gần hai năm trời rồi nhưng "kẻ đầu độc" vẫn ung dung trước đau khổ và bức xúc của người dân. Vedan đã phạm tội. Điều đó đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Họ phải bồi thường là đúng pháp luật. Thế nhưng bi hài thay họ lại chỉ định...hỗ trợ những nạn nhân của họ mà thôi. Cứ như là họ đang làm công tác từ thiện với khẩu hiệu của họ " duy trì mối quan hệ thân thiện với nông dân". Việc đánh tráo khái niệm giữa "bồi thường" và "hỗ trợ" là trò ma. Nhưng tại sao giữa thanh thiên bạch nhật mà Vedan lại trơ trẽn diễn cái trò này được?
Khi Vedan đưa chuyên gia từ Đài Loan sang để kiểm chứng lại mức độ độc hại mà họ gây ra thì sự việc đã vượt qua ngưỡng " quá trớn" và coi thường luật pháp Việt Nam. Đồng thời, Vedan hứa hết lần này đến lần khác nhưng không thực hiện và giở nhiều trò, nhiều mánh để chạy tội. Một cái công ty mà còn ngang ngược như thế hỏi những kẻ có tiền nhiều, vũ khí nhiều sẽ ngang ngược và chà đạp lên lợi ích của các quốc gia nhỏ hơn như thế nào.
Chưa bao giờ như lúc này, chúng ta cần thể hiện rõ ràng và mạnh mẽ luật pháp của chúng ta. Các cơ quan chức năng nếu không có ý giúp những người dân hai bờ sông Thị Vải thì hãy giúp nhà nước chứng minh chủ quyền của đất nước này. Chuyện ngay ở trong nước mình mà không làm được thì hỏi chuyện ngoài xa kia thì làm thế nào ?
Kết quả giám định của Viện MT-TN được Nhà nước uỷ quyền hãy công bố kết quả điều tra một cách rõ ràng và cơ quan luật pháp dựa trên đó mà phán định. Làm gì có chuyện một công ty như Vedan lại coi kết quả giám định của một cơ quan chuyên môn Nhà nước và phán quyết của cơ quan luật pháp Nhà nước như là chuyện trẻ con như thế.
Khi hai cơ quan Nhà nước kia có kết luận chính thức mà Vedan không thực hiện thì chúng ta phải cưỡng chế như chúng ta cưỡng chế việc di dời nhà dân để làm đường hay xây dựng công trình gì đó. Nếu không thì chấm dứt hoạt động của Vedan cho dù công ty này có mang lại một chút lợi ích nào đó vì không có lợi ích nào lớn hơn chủ quyền của một quốc gia.
Cứ tiến lên đi, máy ủi!


Cho dù được thông báo và cả cảnh báo nữa thì những chiếc xe ủi vẫn hùng hục phá tan những di tích lịch sử cụ thể là bức tường thành Đại La - Hoàng Thành dưới đường Hoàng Hoa Thám của Thăng Long ngàn tuổi ẩn giấu dưới lòng đất khi họ làm con đường.
Nhưng những chiếc máy ủi kia đâu phải là những kẻ vô văn hoá và bất chấp dư luận như thế. Và có điều lạ lùng là từ mấy năm trước, các cơ quan quản lý văn hoá đã cảnh báo với chính quyền thành phố Hà Nội về một di tích lịch sử vô giá sẽ bị tàn phá khi triển khai thi công dự án đường Văn Cao - Hồ Tây.
Và như một vấn đề muôn thuở, người nói cứ nói và kẻ làm cứ làm trước những điều hiển nhiên như vậy. Nói thật là nhiều người dân cảm thấy vỡ óc khi không hiểu sao người ta cứ làm những điều không bao giờ được phép làm như vậy.
Một công viên hiển nhiên đấy là cứ ký giấy phép cho xây dựng khách sạn ở trong, một di tích văn hoá đấy mà cứ cho phép xây dựng đủ thứ linh tinh bên cạnh và kinh doanh đủ loại linh tinh trước cửa, một hồ nước đấy mà cứ hiển nhiên lấn chiếm. Ngay như Vịnh Hạ Long mà có đến biết bao nhà hàng nổi xấu xí trên vịnh rồi ăn uống rồi thải ra đủ thứ.
Ngày 20.4 vừa qua, Bộ VHTTDL tiếp tục gửi công văn tới UBND TP.Hà Nội đề nghị "chỉ đạo các cơ quan liên quan có kế hoạch nghiên cứu về di tích này, trường hợp phát hiện di tích khảo cổ học, di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia cần tổ chức thăm dò thám sát, khai quật khảo cổ học theo Luật Di sản văn hoá...".

Các nhà chuyên môn đã lên tiếng và chứng minh có sở cứ khoa học về sự hiện diện của bức tường thành đã tồn tại qua nhiều triều đại. Các cơ quan quản lý về văn hoá đã từng cảnh báo và đang tiếp tục có ý kiến đề nghị khai quật, phân tích di sản hiếm hoi này.
Thế nhưng công văn cứ đến, cứ đi còn máy ủi cứ san, cứ phá. Những người có trách nhiệm và có quyền dừng bọn máy ủi vô văn hoá kia còn đợi gì nữa ? Cái gì đã ngăn cản các vị ? Sự không nhận thức được những di sản ấy hay là cái gì ? Việc ngang nhiên tàn phá một di sản văn hoá trong thế kỷ 20 thì chúng ta mới thấy vụ những thế lực hồi giáo cực đoan phá bức tượng phật khổng lồ mà thôi.
Trong lúc đó thì người ta lại tốn phí không ít tiền vào những thứ mơ hồ và đầy tính hài hước để kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long còn những điều cụ thể kia, những giá trị cụ thể kia thì bỏ mặc. Cũng trong thời gian này, người ta cho thuê hết di tích văn hoá này đến di tích lịch sử kia để kinh doanh. Có lẽ những chuyện này chỉ có ở nước ta mà thôi.
Và đêm đêm trong những ngày này, những người Hà Nội mất ngủ tỉnh giấc, họ tưởng nghe được tiếngTrống Hà thành lung lay bóng nguyệt nhưng chỉ thấy những tiếng hô " tiến lên đi, máy ủi".
Lớp học nhân cách và người thầy "nhặt đinh"...


Trong khi bao kẻ kể cả những kẻ có đầy bằng cấp đang hạ gục nhân cách xã hội thì chúng ta vẫn được chứng kiến những hiệp sỹ chiến đấu không mệt mỏi để cứu vớt nhân cách xã hội. Đó là bà Tim nuôi chim sẻ bảo vệ môi trường, , đó là người chèo bè ở thác Bản Giốc, đó là những người dân Ngọc Chánh, Cà Mau phẫn nộ trước hành động bạo hành man rợ của một đôi vợ chồng...Và mới đây, chúng ta lại chứng kiến ông Đỗ Văn Ái ở Tân An, Long An qua chương trình HTV9.
Ông Ái là một người dân thường ngèo khổ nhưng là ví dụ của lối sống truyền thống "đói cho sạch, rách cho thơm". Nhiều năm nay, ông lặng lẽ ngày ngày đi nhặt những chiếc đinh do vô tình và do cố ý người ta rải trên đường để những người khác đi qua tránh được tai nạn. Trách nhiệm xã hội của ông ngang bằng với tất cả những người Việt Nam đang sống trên mảnh đất này. Lòng yêu nước của ông ngang bằng tất cả những người Việt Nam. Và nhân cách của ông ngang bằng với tất cả những ai yêu nước cho dù đó là một ngài Tổng thống hay một vị giáo sư không đạo văn.
Những người cứu vớt nhân cách xã hội lại là những con người bình dị và đang sống một cuộc sống thiếu thốn. Tôi cứ hình dung về một lớp học nhân cách. Trong lớp học đó, các học sinh là những vị có bằng cấp, giàu có và có thể cả địa vị nào đó trong xã hội nữa. Còn thày cô của lớp học này không phải là Khổng Tử hay Chu Văn An...mà là ông Ái "nhặt đinh", bà Tim " bảo vệ chim sẻ"...
Giáo trình của họ không phải do một Hội đồng chuyên môn hay gì gì đó mà là những hành động ngày ngày của họ đối với thiên nhiên và con người một cách tự giác và đầy lòng yêu thương, nhân ái.
Hỡi các ngài, hãy học đi. Ai tự nguyện đăng ký lớp học này ? Tôi không biết những ai sẽ đăng ký học. Nhưng với những khiếm khuyết của mình, tôi - Trực Ngôn- xin đăng ký được làm học trò của thầy Ái " nhặt đinh" và cô Tim " bảo vệ chim sẻ"

Thứ Hai, ngày 15 tháng 3 năm 2010

CÁC HIỆP HỘI DOANH NGHIỆP - Tăng cường hợp tác, nâng cao chất lượng hoạt động

Thứ sáu, 12/03/2010 22 giờ 21 GMT+7

Đến nay, tại TP Cần Thơ và các tỉnh ĐBSCL đã có 9 hiệp hội doanh nghiệp (DN) đa ngành nghề. Hầu hết các hiệp hội này được thành lập trong khoảng 1 đến 6 năm trở lại đây. Tuy còn non trẻ nhưng thời gian qua nhiều hiệp hội DN ở ĐBSCL đã khẳng định vai trò của mình trong việc hỗ trợ và giúp cho các DN phát triển, làm cầu nối giữa các DN với Nhà nước…
* KHẲNG ĐỊNH VAI TRÒ
Hiện ĐBSCL có các hiệp hội đa ngành nghề (có hội viên là các DN thuộc nhiều ngành nghề sản xuất, kinh doanh) là: Hiệp hội DN TP Cần Thơ, Hội Doanh nhân trẻ TP Cần Thơ, Hiệp hội DN vừa và nhỏ tỉnh Vĩnh Long, Hiệp hội DN các tỉnh An Giang, Kiên Giang, Trà Vinh, Tiền Giang, Đồng Tháp, Cà Mau.
Lúc mới đi vào hoạt động, hầu hết các hiệp hội DN này đều gặp khó khăn về cơ sở vật chất, kinh phí hoạt động và lực lượng nhân sự. Có một số hiệp hội được các chương trình dự án và nguồn ngân sách địa phương hỗ trợ một phần kinh phí hoạt động nhưng đa phần các hiệp hội đều phải hoạt động theo cơ chế tự thu chi. Kinh phí hoạt động chủ yếu dựa vào việc thu phí từ các hội viên và thu từ các hoạt động dịch vụ như: đào tạo, dạy nghề, hỗ trợ về pháp lý cho các DN... Song, bằng sự nỗ lực của bản thân hiệp hội, sự tham gia nhiệt tình của các DN vào hiệp hội và sự quan tâm, khuyến khích của Nhà nước, nhiều hiệp hội đã khắc phục khó khăn và từng bước khẳng định vai trò ngày càng lớn mạnh của mình.



Hiệp hội DN TP Cần Thơ được thành lập vào tháng 1-2005. Lúc ấy, hiệp hội chưa có trụ sở và cũng gặp rất nhiều khó khăn về cơ sở vật chất và kinh phí, nhân sự. Nhưng nhờ sự hăng hái tham gia của hội viên, quan tâm khuyến khích của lãnh đạo thành phố, đến nay hiệp hội đã có trụ sở, có nguồn thu tạm ổn và đảm bảo nguồn nhân sự cho công tác chuyên môn. Bà Nguyễn Mỹ Thuận, Tổng thư ký Hiệp hội DN TP Cần Thơ, cho biết: “Nhờ đẩy mạnh các dịch vụ cung cấp cho hội viên và các DN, đặc biệt là các dịch vụ về đào tạo đã giúp hiệp hội có thêm một nguồn thu đáng kể bên cạnh nguồn thu từ việc đóng góp hội phí của hội viên. Từ đó, hoạt động của hiệp hội cũng ngày càng phong phú, đáp ứng nhu cầu thiết thực của hội viên và các DN”.
Hiệp hội DN tỉnh An Giang được thành lập vào ngày 16-6-2006, với 100 hội viên. Đến nay, hiệp hội đã có 270 hội viên. Ông Ngô Minh Đức, Chủ tịch Hiệp hội DN tỉnh An Giang, bộc bạch: “Thời gian qua, hiệp hội đã có nhiều hoạt động nhằm bảo vệ quyền lợi chính đáng cho các DN. Đồng thời, làm “cầu nối” giữa DN với Nhà nước và giữa các DN với nhau. Kịp thời giúp các DN giải quyết các tranh chấp và đề xuất với các cơ quan quản lý nhà nước tháo gỡ các khó khăn của DN khi gặp phải những vướng mắc trong cơ chế, chính sách hoặc do hoàn cảnh khách quan. Song song đó, hiệp hội đã tổ chức nhiều hoạt động cung cấp kiến thức và thông tin nhằm giúp cải tiến và phát triển các hoạt động sản xuất, kinh doanh của các DN, nhất là DN vừa và nhỏ. Mặt khác, hiệp hội đã phối hợp với Trung tâm Xúc tiến thương mại tỉnh và UBND tỉnh để giúp cho các DN mở rộng thị trường tiêu thụ sản phẩm sang một số nước như Campuchia... Nhờ có những hoạt động thiết thực đó, hiệp hội đã ngày càng được nhiều DN tin tưởng và đăng ký tham gia”.
Hiệp hội DN tỉnh Đồng Tháp cũng đang dần trở thành một chỗ dựa tin cậy cho nhiều DN trong tỉnh. Ông Nguyễn Hải Quân, Chủ tịch Hiệp hội DN tỉnh Đồng Tháp, cho biết: “Dù mới thành lập được khoảng hơn 1 năm nhưng hiệp hội đã tạo được uy tín, niềm tin đối với nhiều DN trong tỉnh. Hiệp hội đã có những chương trình, hoạt động cụ thể nhằm giúp cho các DN tháo gỡ khó khăn và phát triển sản xuất kinh doanh. Chẳng hạn như, khi có DN hội viên bị xâm phạm các quyền lợi chính đáng thì hiệp hội luôn sẵn sàng đứng ra đấu tranh bảo vệ. Khi các DN hội viên gặp khó khăn vướng mắc trong sản xuất kinh doanh, hiệp hội liền phối hợp với các cơ quan quản lý nhà nước để kịp thời giúp DN tháo gỡ khó khăn. Vừa qua, trước tình hình giá vật tư xây dựng biến động mạnh, hiệp hội đã có các đề xuất với UBND tỉnh Đồng Tháp về các biện pháp nhằm giúp các hội viên (là các DN trong ngành xây dựng) không bị thua lỗ nặng. Đặc biệt, hiệp hội cũng luôn quan tâm làm “cầu nối” để giúp các DN kết nối với nhau trong sản xuất và kinh doanh, mở rộng thị trường tiêu thụ sản phẩm, nhất là thị trường nước ngoài. Thời gian qua, hiệp hội đã tổ chức cho 80 DN trong tỉnh đi xúc tiến thương mại và bán hàng tại Campuchia. Hiện đã có các DN mở được đại lý và cửa hàng bán hàng tại nước bạn. Tới đây, hiệp hội dự kiến sẽ giúp các DN đưa hàng Việt Nam chất lượng cao về bán tại các vùng nông thôn và xây dựng các mạng lưới bán hàng Việt tại đây”.
* NÂNG CAO HIỆU QUẢ HOẠT ĐỘNG
Không bằng lòng với những kết quả đạt được và tự nhìn nhận vẫn còn nhiều yếu kém, hạn chế và chưa thu hút mạnh được nhiều DN tham gia, vừa qua các hiệp hội DN ở ĐBSCL cùng với Hiệp hội DN TP Hồ Chí Minh đã tổ chức hội nghị nhằm thảo luận và bàn các giải pháp liên kết, hợp tác với nhau để nâng cao hiệu quả hoạt động của các hiệp hội.
Tại hội nghị, Hiệp hội DN TP Hồ Chí Minh và các hiệp hội DN ở ĐBSCL (gồm: Hiệp hội DN TP Cần Thơ, Hội Doanh nhân trẻ TP Cần Thơ, Hiệp hội DN vừa và nhỏ tỉnh Vĩnh Long, Hiệp hội DN các tỉnh An Giang, Kiên Giang, Trà Vinh, Tiền Giang, Đồng Tháp) thống nhất tăng cường hợp tác với nhau và đã ký kết các thỏa thuận và chương trình hợp tác. Ông Nguyễn Văn Hào, Chủ tịch Hiệp hội DN TP Cần Thơ, cho rằng: “Việc ký kết các thỏa thuận hợp tác nhằm mục đích chia sẻ, trao đổi kinh nghiệm để tăng cường năng lực tổ chức hoạt động của hội, hợp tác tổ chức các dịch vụ phục vụ hội viên, giúp cho hoạt động của các hiệp hội ngày càng phong phú, thiết thực và tốt hơn. Mặt khác, sẽ có những kiến nghị chung, có tiếng nói mạnh mẽ trong việc đóng góp ý kiến về những chủ trương chính sách của Nhà nước nhằm tạo thuận lợi cho sự phát triển của DN”.
Theo các thỏa thuận hợp tác và chương trình hợp tác giữa các hiệp hội trong năm 2010 đã được ký kết, thì Hiệp hội DN TP Hồ Chí Minh và các hiệp hội DN ở ĐBSCL sẽ hợp tác với nhau trong việc tăng cường quản lý điều hành hội; hợp tác với nhau hỗ trợ hội viên xúc tiến sản xuất, kinh doanh; hợp tác về các dịch vụ cung cấp cho hội viên. Như tăng cường cung cấp các dịch vụ đào tạo cho DN, cung cấp các thông tin về thị trường và ráp mối thương mại... Qua đó, giúp các DN mở rộng sản xuất kinh doanh và mở rộng thị trường tiêu thụ sản phẩm, tìm thêm các đối tác trong sản xuất và kinh doanh.
Ông Nguyễn Hải Quân, Chủ tịch Hiệp hội DN tỉnh Đồng Tháp, khẳng định: “Việc hợp tác giữa các hiệp hội các tỉnh, thành là rất cần thiết nhằm phát huy sức mạnh của nhau và có các thông tin, kinh nghiệm hay về cách bảo vệ quyền lợi chính đáng của DN. Đồng thời, giúp có thêm nhiều dịch vụ để cung cấp cho các hội viên. Như vậy, hiệp hội mới ngày càng được khẳng định là chỗ dựa vững chắc và tin cậy của DN chứ nếu không hiệp hội chỉ tồn tại một cách hình thức”. Ông Phạm Ngọc Hưng, Phó Chủ tịch Thường trực Hiệp hội DN TP Hồ Chí Minh, cho biết: “Hiện nhiều DN tại TP Hồ Chí Minh cần nguồn nguyên liệu ổn định để sản xuất và cần đưa hàng về các vùng nông thôn ở ĐBSCL. Ngược lại các DN ở ĐBSCL lại cần tiêu thụ các loại nguyên liệu và cần đưa hàng lên TP Hồ Chí Minh. Việc Hiệp hội DN TP Hồ Chí Minh tăng cường liên kết, hợp tác với các hiệp hội DN ở ĐBSCL là một tiền đề quan trọng giúp cho các DN ở TP Hồ Chí Minh và ĐBSCL ngày càng có sự gắn kết với nhau. Từ đó, sẽ giải quyết được nhiều vấn đề bức xúc của DN, nhất là thị trường tiêu thụ sản phẩm”.
Bài, ảnh: Khánh Trung

Thứ Sáu, ngày 08 tháng 1 năm 2010

Thứ Tư, ngày 06 tháng 1 năm 2010

Mũ ni che tai' trước tham nhũng?

(Vietnamnet, Thứ Tư, 06/01/2010 (GMT+7)

- Phải chăng cán bộ, đảng viên tay đã "nhúng chàm" nên ngậm miệng? Hay sức chiến đấu của họ sa sút đến mức đành lòng "mũ ni che tai" sống chung với tham nhũng? Không phải như vậy.
Có khá nhiều ý kiến, kể cả của một số người giữ trọng trách, cho rằng: Các vụ tham nhũng bị tố cáo hầu hết từ quần chúng, nhân dân, rất hiếm thấy vai trò của tổ chức đảng, cán bộ, đảng viên. Hiện tượng này có thật, nhưng bản chất thế nào là việc cần xem xét.

Phải chăng cán bộ, đảng viên đều tay đã "nhúng chàm" nên ngậm miệng? Hay sức chiến đấu của họ sa sút đến mức đành lòng "mũ ni che tai" sống chung với tham nhũng? Không phải như vậy.

Đại đa số cán bộ, đảng viên thấu hiểu tác hại ghê gớm của nạn này với đất nước, một số trực tiếp là nạn nhân của tham nhũng, vì vậy họ căm ghét và mong muốn loại trừ nó.

Họ có hèn nhát sợ kẻ tham nhũng không? Cũng có người như vậy, nhưng đa số thì không. Họ đã từng dám hy sinh, chiến đấu với kẻ thù, thì không thể sợ kẻ gian tà; lớp trẻ cũng không thể bỗng nhiên đánh mất chí khí của cha anh.

Vậy vấn đề nằm ở đâu?


Nói không với tham nhũng

Rất nhiều người muốn chống tham nhũng. Động cơ có thể khác nhau. Đa số có động cơ chính đáng, vì lợi ích của nhân dân, của đất nước. Một số có những động cơ cá nhân… Dù động cơ nào thì việc chống tham nhũng cũng khách quan có tác dụng tích cực.

Nếu xét trên tổng thể thì lực lượng chống tham nhũng có số lượng áp đảo lực lượng tham nhũng. Nhưng trong từng vụ việc, ở từng đơn vị cụ thể bị tham nhũng chi phối thì lực lượng chống tham nhũng nhỏ bé, phân tán, yếu hơn lực lượng tham nhũng nhiều. Nghịch lý này là nguyên nhân của vấn đề.

Kẻ tham nhũng trong một cơ quan, đơn vị thường có vị trí lãnh đạo, có bè cánh, nắm bộ máy và các công cụ quản lý, có nhiều thủ đoạn, phương tiện vật chất để xóa tội, chạy tội. Một số có "quan thày" đỡ đầu, chống lưng từ trên. Lột mặt tham nhũng rất khó khăn. Các cơ quan chuyên môn như thanh tra, kiểm tra, công an với lực lượng chuyên nghiệp đông đảo, nắm nhiều công cụ pháp lý mà nhiều vụ việc kéo dài hàng năm cũng chưa kết luận nổi.

Cửa ải
Trong khi đó, người chống tham nhũng có trong tay những công cụ gì?

Họ chỉ là những cá nhân riêng lẻ, thường không phải là người trong cuộc, biết được một số thông tin, nắm được một vài chứng cớ. Để mong tố giác mang lại kết quả, ít nhất họ phải vượt qua các "cửa ải" sau.

Cửa ải thứ nhất là xác minh thông tin. Đây là việc không thể không làm, vì nếu thiếu chứng cớ thuyết phục thì họ rất dễ có nguy cơ bị kết tội vi phạm điều 3 của Quy định những việc đảng viên không được làm.
Nhưng xác minh bằng cách nào? Họ không thể tập hợp lực lượng, trao đổi với người khác, hoặc khuyến khích người khác tố cáo (vi phạm điều 3 Quy định). Họ cũng không thể tiếp cận những tài liệu không thuộc phạm vi công việc (vi phạm quy chế công vụ). Đó là chưa kể họ không có thời gian vật chất để thực hiện những việc trên và nguy cơ bị bọn tham nhũng phát hiện, đối phó và trả thù ngay cả khi chưa tố.

Cửa ải thứ hai là tố giác đến cơ quan có trách nhiệm. Không thể tố giác tại hội nghị chi bộ vì chi bộ nói chung dù có tốt cũng không đủ điều kiện điều tra, kết luận.
Chỉ còn đường đưa lên cấp trên hoặc cơ quan có trách nhiệm. Không ít trường hợp cơ quan này làm sai quy định (chuyển trả thư tố cáo về đơn vị, thông tin "nửa kín nửa hở" cho người liên quan…) mà người tố giác và cơ quan giám sát cao hơn không làm gì được. Nếu ở cấp trên lại có kẻ ô dù cho kẻ tham nhũng thì người tố giác càng có nguy cơ bị bán đứng. Đưa ra cơ quan công luận cũng là việc không dễ dàng.

Cửa ải thứ ba là, các quá trình điều tra kéo dài nhiều năm tháng, người tố giác vẫn nằm dưới quyền kẻ tham nhũng. Họ hoàn toàn không thể tự vệ trước những đòn trả thù hiểm ác của bọn này. Lâu nay ít thấy trường hợp thực sự bảo vệ được người tố giác.

Cửa ải thứ tư: Kể cả khi đã kết luận rõ ràng, kẻ tham nhũng bị xử trí (nhiều trường hợp không xứng với tội), thì người tố giác vẫn chịu nhiều sức ép và các thủ đoạn cô lập rất bất công từ phía kẻ tham nhũng (gia đình, kẻ cùng cánh, kẻ liên đới…), thậm chí cả trong dư luận cơ quan và xã hội.
Vòng luẩn quẩn

Trên thực tế, đa số người tố giác là những người chính trực, không biết đến các thủ đoạn gian manh. Ngược lại, kẻ tham nhũng thường rất ma giáo, có kẻ không từ bất cứ thủ đoạn nào khi vào thế cùng.

Cứ cho là xác suất vượt qua mỗi "cửa ải" là 30% (có lẽ quá cao), thì xác suất vượt qua cả bốn cửa ải, giành thắng lợi cuối cùng cũng chỉ nhỉnh hơn 1%. Mà "không thành công" thì người tố giác không những không "thành nhân" mà còn bị vu cáo, bôi nhọ đủ điều, bị làm cho khốn đốn.

Người tỉnh táo không chọn cách chiến đấu có hiệu quả thấp như vậy. Họ bắt buộc phải chọn cách khác. Không thể viết thư nặc danh (điều này đảng viên không được làm), họ tìm cách đưa thông tin ra quần chúng, tố giác qua tiếng nói của quần chúng.

Tình trạng lẫn lộn giữa tố cáo thật - giả làm cho hiệu quả tố cáo càng thấp, càng dễ làm cho việc xử lý thư tố cáo tùy tiện. Cái vòng cứ luẩn quẩn như vậy.

Trong việc này, cán bộ, đảng viên không phải không có lỗi. Nhưng vấn đề trước hết lại nằm ở các cơ quan có trách nhiệm và cấp trên. Dù có chủ trương, nhưng trên thực tế trong nhiều trường hợp, chúng ta đã không khuyến khích, không bảo vệ người tố giác tham nhũng, không đảm bảo thắng lợi của người tố giác.
Trái lại, một số quy định và cách thức xử lý cụ thể lại làm khó cho người tố cáo. Lời ông Lê Phước Cẩm tại hội nghị do Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng tổ chức tháng 12/ 2009: "Tố cáo tham nhũng tôi thấy quá đơn độc" không phải là cá biệt mà là tình trạng phổ biến.

Không sửa được những điều đó thì tình hình không thể cải thiện.

Bùi Đức Lại

Thứ Tư, ngày 02 tháng 12 năm 2009

Kỷ niệm 4 năm, Sinh Nhật CLB Doanh Nhân

Một số hình ảnh nhân Kỷ niệm 4 năm, Sinh Nhật CLB Doanh Nhân

Click anh de xem Album


From

Thứ Năm, ngày 26 tháng 11 năm 2009

Thể diện quốc gia

Trần Thị Thanh Hương
Thứ Năm, 26/11/2009, 14:13 (GMT+7)

(TBKTSG) - Có khá nhiều câu chuyện cho thấy chúng ta khi ra nước ngoài hay tiếp xúc với những cơ quan, cá nhân hay đoàn thể nước ngoài, trong các dịp nghiêm túc hẳn hoi lại bộc lộ những yếu kém và sơ suất trong ứng xử ngoại giao, tạo ra nhiều tình huống dở khóc dở cười, và xấu hổ cho những ai còn có thể diện dân tộc.
Một trong những ví dụ, cách đây vài tháng có chương trình giao lưu âm nhạc giữa ban nhạc thính phòng của một trường đại học Nhật Bản do cựu thủ tướng Nhật dẫn đầu, với một trường phổ thông khiếm thị ở thành phố. Giao lưu âm nhạc giữa hai bên khá cảm động.
Đến lúc cựu thủ tướng Nhật ngỏ ý muốn dành tặng cho trường một số tiền mà đoàn đã gây quỹ được trước khi sang Việt Nam, hiệu trưởng vui vẻ đưa một em nhỏ trường khiếm thị lên nhận phong bì từ tay cựu thủ tướng. Nhưng khi tiếng vỗ tay còn chưa kịp dứt, ngay khi em nhỏ vừa quay người chậm rãi bước đi được một bước, ông hiệu trưởng đã vội đưa tay giật cái phong bì lại.
Em nhỏ, có lẽ do phản xạ của người khiếm thị, không biết ai giật nên nắm chặt lại, và thầy hiệu trưởng tiếp tục giật mạnh hơn cho đến khi tước được cái phong bì khỏi tay em, đút vào túi áo mình và tiếp tục tươi cười phát biểu tiếp với cử tọa.
Tôi chỉ biết xấu hổ kinh người, vội nhìn quanh, thấy các thành viên đoàn Nhật đang cố giấu nụ cười khi chứng kiến cảnh tượng khôi hài trên sân khấu.
Có lẽ thầy hiệu trưởng đã quen với môi trường khiếm thị, nên nghĩ rằng chẳng ai nhìn thấy những gì mình làm (quen đến nỗi quên là hôm nay có rất nhiều người sáng mắt đang nhìn lên chăm chú), chứ chẳng lẽ không có cách nào khá hơn để lấy lại cái phong bì, như nói nhỏ với em: con đưa thầy giữ cho, hoặc chờ cho đến khi em xuống khỏi sân khấu, chứ ai lại giật đi thô bạo thế?
Lúc đó tôi cứ nghĩ, các em thì khiếm thị nên không nhìn thấy, còn thầy thì rõ ràng không khiếm thị, nhưng lại không thấy xấu hổ!
Một người bạn của tôi nói anh hiểu cảm giác xấu hổ này. Bạn tôi là một tiến sĩ y khoa đang làm việc cho một viện nghiên cứu tại Washington DC, Mỹ. Bạn kể chuyện cơ quan này vừa đón đoàn cán bộ y tế từ Việt Nam sang. Người phụ trách cơ quan thảo ngay chương trình làm việc chi tiết và nhờ bạn dịch luôn ra tiếng Việt, rồi đích thân đem đến khách sạn cho đoàn, còn ghi ra các số điện thoại và ghi chú cẩn thận là muốn đi chơi ở đâu, lúc nào cứ gọi sẽ có người đưa đón và hướng dẫn.
Nhưng đến ngày, giờ họp (11 giờ), mọi người chờ mãi chẳng thấy ai, kể cả người của Cục Dân số sang chờ hơn một tiếng đồng hồ cũng đành bỏ về. Gọi đến khách sạn thì được biết họ đã đi đâu không rõ. Bạn tôi hy vọng do họ còn kẹt một cuộc họp ở đâu đó chưa đến kịp, liền gọi điện thoại đến cơ quan khác mà đoàn cán bộ Việt Nam chắc chắn sẽ đến họp cùng ngày, cũng nghe bên kia nói đã hẹn lúc 9 giờ thậm chí cho người và xe đến tận khách sạn đón (như đã hẹn trong thư gửi trước) mà không đón được và cũng chẳng ai đến họp.
Chưa hết, bạn kể đến khi liên lạc được thì họ lại viện lý do là “thư không nói rõ” mặc dù thư ghi rõ ngày giờ cụ thể, lại còn được gửi kèm một bản tiếng Việt và cẩn thận gửi cho cả 4 thành viên trong đoàn! Rồi đến khi có thể sắp xếp đến họp, theo anh bạn tôi, họ nghe một cách thụ động, lờ đờ và hỏi những câu hỏi trời ơi đất hỡi chẳng biết muốn hỏi về điều gì. Bạn tôi kể đúng là xấu hổ kinh người với mọi người vì mình cũng là người Việt Nam.
Điều đáng buồn là những gì tôi kể chẳng có gì mới, chẳng có gì lạ. Nhiều người nói: chuyện thường ngày ấy mà. Người ta nói chuyện không ít cán bộ, quan chức đi ra nước ngoài chỉ chú tâm mua sắm, tham quan, hay chạy theo các nghi thức xã giao bề ngoài, chung chung, còn nội dung làm việc và cung cách làm việc với quốc tế lại lơ là cẩu thả... là chuyện rất bình thường phổ biến.
Như đã nói, căn cơ lâu dài là chính mỗi con người phải phát triển nội lực và cái nền văn hóa, kiến thức trong ứng xử và giao tiếp, nhưng điều cơ bản là cần biết lắng nghe và tìm đến công tác cố vấn trong ngoại giao. Chúng ta không hề thiếu các chuyên gia, các cá nhân có tầm hiểu biết rộng về ngoại giao và văn hóa quốc tế, cũng như kiến thức và thông tin sâu sắc về các lãnh vực như kinh tế, y tế, giáo dục... hoàn toàn có thể và sẵn sàng tư vấn để những chuyến viếng thăm có ý nghĩa và đạt được kết quả ngoại giao tốt nhất, đem lại niềm tự hào và thể diện cho quốc gia.
Nếu không thì chẳng những ngân sách quốc gia phải tốn kém cho những chuyến công du vô bổ mà thể diện quốc gia cũng đang bị phung phí một cách không thương tiếc.